blog-linh-tinh

Kì nghỉ lễ đáng nhớ

Phải nói là chưa từng có suốt 27 năm nay, bởi vì hắn bị… “vá”, 2 phát ở cằm, 5 phát ở trán, khổ !

Biết được tin năm nay được nghỉ 30/4 đến 6 ngày, trong lòng ai ai cũng phấn khởi, hắn cũng vậy, thế là lại được về nhà, tụ tập anh em bạn bè cà phê cà pháo, tưng bừng no say.

Những tưởng là thế nhưng cuộc đời có như là mơ đâu, đang trong không khí hân hoan, khởi động 2 ngày nghỉ đầu cực kì hoành tráng thì đến đúng hôm 30/4 lại gặp “hạn”.


Thế là mất lễ, hắn nằm lì một cục ở nhà chả bước chân ra đường nỗi. Tổng thiệt hại là 7 mũi khâu, cái cằm V-line ngày nào đã tòe loe, răng mẻ một miếng chà bá, cái trán mọi khi trơn nhẵn thì giờ như một công trình giao thông, chân tay thì khỏi bàn, trầy xước, bầm dập đủ chỗ, đến là nản.

Nhớ cái hôm đầu tiên bị té xe, đau nhức kinh khủng, trong lòng hắn rất hoảng, cứ tưởng nặng lắm, alo ngay cho thằng bạn tới chở vào bệnh viện, ai ngờ bác sĩ vừa nhìn phát bảo : “ca này nhẹ”, rồi rẹt rẹt vài đường cơ bản xong cho xuất viện ngay, đến lúc đó hắn mới thở phào nhẹ nhõm một chút.

Nói chung trong cái rủi cũng có cái may, té cú đó mà bị thế là nhẹ rồi, lại được thêm chúng bạn nhiệt tình nên cũng không buồn mấy. Nghĩ cũng tội, lũ bạn của hắn nghe tin hắn bị tai nạn cứ cuống lên, ngày nào cũng mua đồ đến thăm, vắt nước cam uống mệt nghĩ, cũng sướng ^_^

Giờ thì đỡ hơn một chút, vết thương khô rồi nên không nhức như mọi hôm, tay chân cũng cử động bình thường, cơ mà vì té đập cằm xuống nên giờ cái hàm hơi ê, ăn uống khó, cứ nhai là bị đau, nhưng nói chung cũng ăn được cơm rồi chứ không như hôm nọ toàn phải ăn cháo >_<

Tình hình chung là thế, sức khỏe của hắn hiện giờ tạm ổn rồi, tuy nhiên cái giao diện thì chắc phải mất mấy tháng mới hồi phục được, giờ soi gương nhìn cái mặt cứ như mặt trận, vá đủ chỗ oải đạn !

Ông bà ta nói “dục tốc bất đạt” cấm có sai, quả là một kì nghỉ đáng nhớ, “hoành tráng” nhưng cũng thật “bi tráng”, thôi thì từ nay quyết tâm không phóng nhanh vượt ẩu nữa, hắn tự hứa với mình như thế !

About Vũ Duy Hưng

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Được tạo bởi Blogger.