gia-lai

Cái Mũi và Bịch Khăn Giấy

Gia Lai ! Lạnh ! Cái lạnh tê tái cùng với thời tiết thay đổi liên tục đủ sức dày vò bất cứ ai sở hữu “Cái Mũi” không tốt !

Hắn cũng thế.

Sinh ra và lớn lên tại mảnh đất Tây Nguyên đầy nắng gió, là dân phố núi chính gốc nhưng có vẻ như hắn vẫn chẳng thích nghi được với khí hậu nơi đây.
Mỗi lần trở trời là hắn lại bệnh, cũng chẳng to tát gì, bệnh nhẹ thôi, vài trục trặc nho nhỏ xảy ra với cái mũi của hắn mà dân gian vẫn thường gọi là viêm mũi dị ứng.

Mùa nắng, trời mát mẻ còn đỡ, đến mùa mưa, trời se lạnh là hơi mệt, hắn hắt hơi, sổ mũi liên tục, gần như tuần nào cũng phải uống thuốc, hắn uống đến nỗi mà mấy chị thuốc tây gần nhà cứ hễ thấy mặt hắn mò qua là biết ngay bị gì, cứ thế mà hốt, chả cần hỏi !

Mà nào có phải dễ chịu gì, uống cái thứ đó vào thì đỡ thật đấy, nhưng lại có tác dụng phụ, vừa buồn ngủ, vừa mệt, người cứ đờ đẫn chả có tí sức nào, khổ !

Cũng may là hắn không hút thuốc lá, nếu không song thuốc hợp bích chắc giờ ko đẹp trai được thế này đâu…

Mà kể cũng lạ, thấy hút thuốc có hại thế mà thấy mấy ông hút thuốc ông nào cũng khoẻ re, thậm chí chả thấy bệnh tật gì, nhiều ông anh còn vui tính “Mày hút thuốc vào là hết sụt sịt ngay”, chả biết đúng không, hắn ko thử, cơ bản là hắn không thích mùi thuốc.

Ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ !

Cái Mũi lúc nào cũng sụt sịt khiến hắn có thói quen đi đâu cũng mang theo Bịch Khăn Giấy, ngày còn học phố thông, hắn ngại lắm, tướng tá đã ốm yếu mà cứ kè kè Bịch Khăn Giấy bên người khiến cho hắn càng trở nên “yếu” trong mắt chúng bạn.

Khổ một cái là “sổ mũi” không phải là loại bệnh nằm trong danh sách các bệnh “đủ tiêu chuẩn” để được nghĩ học. Vậy nên ngại thì cứ ngại, mà học thì cứ học…

Thời gian dần trôi, hắn quen dần, bạn bè cũng ít chọc hắn nữa, giờ đây mỗi khi đến lớp, hắn tự tin rút Bịch Khăn Giấy ra, xì một phát rõ to và cực kì hoành tráng, chả ai nói gì mà cũng chả dám làm gì vì sợ “dính đạn”.

Nhiều khi lên cơn buồn hắt hơi mà không kịp rút hàng phòng thủ, kẻ nào đứng gần hắn chắc chắn sẽ vạ lây, bao nhiêu “tinh hoa” phun ra hết, đối thủ không chết cũng trọng thương.

Vui ! Đó là một trong những kỉ niệm khó quên của quãng đời học sinh !

Nhưng vui không đồng nghĩa với việc hắn thích nghi được với Cái Mũi của mình. Sổ mũi rất khó chịu, làm việc gì cũng bị ảnh hưởng, đặc biệt là khi ăn đồ nóng.

Hắn ít khi nào chịu lết cái thân đi ăn uống với bạn bè mỗi khi “tới ngày”, hắn sợ sẽ không kiềm chế được mà tung đòn vào tô bún hoặc tô phở vô tội nào đó, cái khoảnh khắc giọt nước mũi tòn teng chạm vào bát canh, nhẹ nhàng và đầy thi vị nhưng có thể sẽ làm nên một cuộc khủng hoảng ăn uống ngay tại quán.

Có thể nói, so với chuyện cái mũi này thì chuyện giặt đồ kia chỉ là chuyện vặt vãnh trẻ con, à nhưng khi vừa sỗ mũi vừa phải giặt đồ thì lại là chuyện khác, nhiều khi đang giặt đồ mà hắt hơi vào thau nước thì thôi rồi…niềm đau nhân đôi !

Hắn ghét Cái Mũi !

Gia Lai cái gì cũng tốt, hắn cực thích nơi đây, cũng đúng thôi vì đây là quê hương của hắn, đi đâu hắn cũng tự hào rằng mình là dân Gia Lai.

Giá như hắn có Cái Mũi 100% chất lượng cao nữa thì càng tuyệt vời ! Lúc này đây, hắn thầm cảm ơn người bạn đã đồng hành cũng mình suốt những năm tháng qua…Bịch Khăn Giấy !

About Vũ Duy Hưng

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Được tạo bởi Blogger.