bọc răng sứ

Bọc răng sứ có đau không ?

Bọc răng sứ có đau không ? Hắn search cụm từ này trên Google phải nói là cả trăm lần, có chỗ thì bảo đau, chỗ thì bảo không đau, lại có chỗ bảo không bền, dễ hư, … nói chung là nhiều ý kiến trái chiều.
Nhưng kiểu gì thì cũng phải đi cà răng bọc sứ một lần, sau thảm họa 30/4 răng của hắn bị biến dạng khá là kì cục, cứ mở mồm ra nói chuyện là lũ bạn ôm bụng cười, chả hiểu ?

Ngày trọng đại cuối cùng cũng đến, hắn tới trung tâm nha khoa, bỏ dép bên ngoài một cách lịch sự rồi nhẹ nhàng nằm lên cái ghế gây bao kinh hoàng cho lũ trẻ nhỏ.
Nha sĩ từ từ tiến tới, phong thái ung dung hỏi thăm tình hình để đảm bảo sức khỏe của hắn vẫn ổn, đương nhiên lần này chỉ hỏi sơ thôi vì lần trước đã đến chụp X Quang và chẩn đoán tổng quát xong hết rồi.
Sau khi xác nhận mọi thứ OK, nha sĩ bắt đầu ra tay, các em y tá tập sự cũng nháo nhào chuẩn bị đồ nghề rồi bu lại xung quanh. Lúc này hắn – nam thanh niên 27 tuổi trẻ khỏe đẹp trai cảm thấy mình như nhân vật chính trong một show diễn hoành tráng nào đó, thật oách !
Một em thò tay ấn nút, chiếc ghế như cảm ứng được bỗng nhiên hạ xuống một góc gần 180 độ, ánh đèn pha bật sáng và công việc duy nhất của hắn lúc này là “há mồm khoe răng”.
“Hơi đau một chút nhé em”, nha sĩ nói một câu thật nhẹ nhàng rồi cầm ống kim tiêm lên, hắn phát hoảng, vẫn biết là mỗi khi làm răng các nha sĩ vẫn hay tiêm thuốc giảm đau nhưng không hiểu sao mỗi lần nhìn thấy kim tiêm nó đều có cảm giác ớn ớn. Phòng bên cạnh bỗng ré lên tiếng khóc của một thằng bé khác đi trám răng khiến cho không khí càng thêm căng thẳng…
Nhưng tất cả những điều đó vẫn không ảnh hưởng gì đến nha sĩ, anh mỉm cười, kéo khẩu trang y tế lên rồi “phập” một phát thật ngọt vào phần lợi phía trên 2 cái răng cửa, sau đó anh tiếp tục một phát nữa ở vị trí phía sau răng. Không đau mấy, hắn cảm thấy thế, chỉ hơi nhức một tí thôi, tưởng thế nào hóa ra “cũng thường” :)
Một giây, hai, ba, … gần một phút sau, đưa lưỡi chạm vào chỗ tiêm chả có cảm giác gì, chỉ thấy cộm cộm, Hắn biết rằng thuốc đã ngấm. Lúc này nha sĩ nhẹ nhàng cầm cái máy khoan cắt bê tông lên (thật ra thì  chả biết gọi đây là máy gì), hai tay anh ra hiệu, một cậu phụ tá tiến tới đưa ống hút nước vào mồm hắn, hai tay mạnh mẽ cố định cái đầu hắn, …
Rồi, bắt đầu cà răng, vì tiêm thuốc tê nên hắn chả có cảm giác gì, chỉ biết rằng có cái máy cứ quay xèo xèo trong mồm thôi. Thật ra ban đầu hắn cứ nghĩ rằng chỉ cần cà ở phần dưới răng cho chỗ bị mẻ nó mòn và đều lại là xong, không ngờ quá trình lại khá là phức tạp.
Để bọc sứ không phải chỉ cà như thế, mà còn phải cà hết xung quanh thân răng cho thon gọn lại để có chỗ đắp răng sứ vào nữa. Thành thử ra sau khi hì hục khoan đục một hồi, hắn lấy điện thoại ra soi thử mới tá hỏa, hai cái răng cửa giờ nhỏ xíu như răng chuột, lợi thì xanh lè, hõm vào cả khúc nhìn rất “ghê gớm”, thoạt nhìn khá giống các nhân vật phản diện trong bộ phim kinh dị nào đó. Hoặc nhẹ nhàng hơn thì có thể liên tưởng đến các bác “oruku” trong phim hoạt hình kinh điển “Gao ồ, tục mi cập cha lề, Gao ồ, xừ lai phịch xư chề, …”
Công đoạn bọc sứ thường gồm 3 giai đoạn, đầu tiên là cà răng, tiếp theo là lấy mẫu răng (quá trình này cũng tương đối phức tạp, nha sĩ sẽ banh cái hàm của bạn ra, cho khuôn răng vào và rồi thì… nói chung khó tả, đi một lần sẽ biết :D ), sau đó mới gửi mẫu ra Tp.HCM để làm sứ cho khớp, quá trình này mất từ 3 – 4 ngày, vì vậy mà trong thời gian chờ đợi, nha sĩ cho hắn đeo hẳn 2 cái răng nhựa để tiện cho sinh hoạt.
Trên thực tế thì 2 cái răng này chỉ có 1 tác dụng duy nhất đó là  “giúp nụ cười tự tin tỏa nắng”,  tránh để hàm răng “oruku” lộ diện có thể gây hoảng hốt cho dân lành. OK, thế là ngoan ngoãn lắp 2 cái răng nhựa về nhà.
Hết thuốc tê, ê, nhức kinh khủng, phải nói là cực kì khó chịu, nguyên cả cái hàm trên cứ như bị ngàn vạn con kiến bò lên, cảm giác thật yomost, đành chấp nhận thôi vì khoan đục gần cả tiếng đồng hồ cơ mà. Cũng may lúc về nha sĩ có cho hắn viên giảm đau Efferangal (Phối hợp paracétamol và codéine phosphate cho tác dụng giảm đau mạnh hơn rất nhiều so với từng hoạt chất riêng biệt, và thời gian tác dụng cũng dài hơn), các bạn có thể ra các hiệu thuốc mua với giá dao động từ 2500 – 3000 VNĐ/viên…
Quả là thần kỳ, sau khi uống cơn đau nhức dịu hẳn đi, tầm 5 phút sau là hoàn toàn chả còn cảm giác gì, à vẫn còn cảm giác hơi khó chịu vì không quen cái răng nhựa mới này, nhưng vấn đề không to tát lắm. Quất vội một tô phở to đùng, hắn đánh răng thoáng một phát (thoáng thôi chứ mạnh tay quá nó rớt cái răng giả ra thì toi) rồi leo lên giường ngủ thẳng cẳng.
Tiếp sau đó là một chuỗi ngày mòn mỏi chờ “răng” về, đến ngày thứ tư, mới 8h sáng, vừa bảnh mắt ra điện thoại hắn đã reo khí thế. Trung tâm nha khoa gọi tới báo đã có hàng, gọi hắn tới “tháo lắp thiết bị”. Thời khắc huy hoàng đã đến, hắn tắm rửa cạo râu sạch sẽ, ra chợ làm vội tô bún bò cho ấm bụng rồi phóng chiến mã đến ngay trung tâm.
Vẫn là không gian ấy, vẫn chiếc ghế ấy và vẫn phải “há mồm” như thông lệ. Lần này thì nhanh gọn, nha sị cầm một cái que (nghe thoáng thoáng hình như là dụng cụ lấy mão gì gì đó) gõ nhẹ nhẹ vào chỗ cái răng giả vài phát.
Rớt, nó rớt ra ! Bố khỉ cả mấy ngày nay hắn ăn uống, đánh răng tẹt ga mà chả thấy nó lung lay tí nào, giờ nha sĩ đụng nhẹ vào phát là cái răng nhựa nó rớt luôn, hay thật ! Nhưng cái chính vẫn là không đau, hehe.
“Hàm răng oruku” lại lộ ra, một em nha sĩ tập sự vừa quan sát “hiện vật” vừa cười khúc khích khiến hắn cảm thấy xấu hổ vô cùng nhưng biết phải làm sao, mình đang trong tư thế bị động. Nha sĩ mở hộp, lấy 2 cái răng mới tinh ra, răng sứ chính hiệu con nai vàng đấy, hắn cảm thấy chúng đang tỏa sáng lấp lánh dưới ánh đèn dìu dịu, …
Rồi, bắt đầu thôi, nha sĩ cầm từng cái răng gắn vào hàm trên của hắn rồi vận công đè, ấn vào thật mạnh.
– “Cảm giác như thế nào em ?” Nha sĩ nhẹ nhàng hỏi.
– “Vẫn còn hơi cộm cộm anh ạ”, hắn cắn hai hàm răng, cà qua cà lại một lúc rồi nói.
Nha sĩ lại kéo cái răng ra, lại mài dũa một hồi rồi lại nhét vào
– “Lần này thế nào em ?” Nha sĩ hỏi tiếp.
– “Vẫn còn hơi cấn anh ạ !” Hắn đáp.
Nha sĩ lại rút răng ra, …
Cứ thế hì hục gần 20 phút ra ra vào vào, cuối cùng 2 cái răng cũng yên vị ở đúng vị trí của mình. Hắn soi gương, nhe răng nhìn hàng tiền đạo láng coóng chuẩn từng cm, thầm nghĩ “đẹp hơn xưa”.
– “Mai mốt nó có rớt ra không anh ?” Hắn nửa đùa nửa lo.
– “Yên tâm em, rớt ra lên anh nhét vào lại” Nha sĩ đáp tỉnh như ruồi.
Suốt tôi hôm đó, hắn “check hàng” không dưới chục lần, lần nào cũng đứng trước gương cả 5, 10 phút chỉ để kiểm tra cái răng sứ xem có dấu hiệu nào bất ổn không.
Và đến giờ, sau hơn 2 tuần hoạt động, răng của hắn gần như đã hoàn toàn bình thường, chỉ là khi ăn hơi khó chịu một chút, vẫn chưa cắn được đồ cứng, dai, … Dù sao răng mới phải nên giữ một chút sẽ tốt hơn, hắn nghĩ thế, y vọng một ngày không xa sẽ được gặm xương, róc mía.
Câu chuyện bọc răng sứ tới đây là hết, hơi lan man xíu mong các bạn thông cảm. À quên, cuối cùng chốt lại là bọc răng sứ không đau nhé, chỉ ê buốt một chút nhưng uống thuốc là đỡ ngay.
Chúc anh chị em có một hàm răng đẹp, xin chào và hẹn gặp lại !

About Vũ Duy Hưng

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Được tạo bởi Blogger.